Cô Dâu Chán Nản Gặp Được Tình Yêu Đích Thực

     
Cô dâu chán nản chạm mặt Tình yêu Đích thực CHƯƠNG 50: EM YÊU À, CHÚNG TA LÀ VỢ CHỒNG

Khanh Khanh vẫn rúc trong chăn thì nghe thấy tiếng “loảng xoảng”, hoá ra Lăng Duy Khiết bê chậu hoa trên ban công đập kính cửa ngõ sổ.

Bạn đang xem: Cô dâu chán nản gặp được tình yêu đích thực

“Lăng Duy Khiết!” Khanh Khanh giật mình nhảy dậy, bỡ ngỡ nhìn Lăng Duy Khiết bình thản chui từ hành lang cửa số vào phòng.

Không ngóng Khanh Khanh bội nghịch ứng, Lăng Duy Khiết tiếp cận kéo Khanh Khanh vào lòng, lo lắng nói cùng với cô, “Em à, may quá em không làm thế nào hết, anh còn tưởng em đã xảy ra chuyện gì rồi cơ…”

“Anh tếch ngay! Sao anh dám đập cửa sổ… anh…” Khanh Khanh gắn bắp, cô không ngờ Lăng Duy Khiết vẫn đập cửa còn search cho phiên bản thân một tại sao vô cùng mặt đường hoàng.

“Em chớ giận, anh gõ cửa không ai mở, điện thoại tư vấn điện thì em không nói gì, anh sợ lốt thương của em xẩy ra vấn đề buộc phải mới nôn nóng phá cửa vào.” Lăng Duy Khiết vỗ nhẹ sườn lưng Khanh Khanh, dỗ dành riêng cô như dỗ đứa con trẻ con.


Advertisement

“Anh cút…” Khanh Khanh gào lên làm Lăng Duy Khiết nhức không còn tai.

Lăng Duy Khiết buông Khanh Khanh ra rồi day day lỗ tai mình, “Em chớ giận, không xuất sắc cho khung hình đâu.”

“Lăng Duy Khiết, ví như anh không phắn ngay thì tôi đã báo công an đấy!” Khanh Khanh thay đổi thật sâu rồi lấy điện thoại thông minh cạnh gối ra.

“Được rồi, anh ra ngoài trước, em ngủ tiếp đi.” Lăng Duy Khiết nói hoàn thành thì rời khỏi phòng ngủ, làm phản ứng của anh khiến cho Khanh Khanh quá bất ngờ há hốc miệng.

Cô tương đối bất ngờ, ngài Lăng sao đùng một cái ngoan ngoãn vậy? Anh không hầu như đi còn “quan tâm” ngừng hoạt động phòng lại, bài toán này quá khả nghi, rất khác Lăng Duy Khiết mà cô biết trước đây.

Khanh Khanh ngờ vực nên xuống giường, lúc cô open phòng thì thấy được chiếc vali để trong phòng khách, còn tgđ Lăng thì vẫn ngồi thư thả xem TV.

Khanh Khanh không thích phí nước bọt bong bóng với anh, bất chấp hình tượng thục nữ, cô đi tới núm vali định ném ra ngoài.

“Em cứ nhằm anh, vali nặng lắm, người bị bệnh như em phải nghỉ ngơi nhiều vào.” Biết Khanh Khanh mong mỏi ném vali đi tuy vậy Lăng Duy Khiết vẫn phương diện dày nói.

“Anh im đi, đó là nhà tôi, anh phụ thuộc cái gì mà tự ý chuyển vào chỗ này ở?” Đọ sức thì Khanh Khanh chiến bại Lăng Duy Khiết là mẫu chắc, cô chỉ hoàn toàn có thể mở to hai con mắt đen trơn nhìn chằm chằm vào anh.


Advertisement

“Em không chịu đựng chuyển mang lại nhà Anh thì anh đành chuyển cho nhà em vậy.” Lăng Duy Khiết nói xong thì xách vali mang lại phòng ngủ của Khanh Khanh.

Đã ko đọ lại được thì Khanh Khanh đành nỗ lực chắn trước cửa ngõ phòng ngủ, cô tức điên lên rồi, nhanh chóng biết nỗ lực này thì cô đã khóa hết toàn bộ các phòng lại, tiếng Lăng Duy Khiết vào mang lại cửa rồi, cũng muốn khóa cũng ko kịp nữa.

“Em yêu à, bọn họ là vk chồng, vợ ck thì bắt buộc ở cùng nhau, bọn họ đã bỏ lỡ năm năm rồi, em nhẫn trung tâm để anh ngóng năm năm nữa tốt sao?” Lăng Duy Khiết ôm eo Khanh Khanh, chăm sóc nhìn cô.

“Đừng gồm nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.Tôi nghĩ kỹ rồi, họ ký đối kháng ly hôn đi. Dịp trước là do tôi còn vượt trẻ nên tính tình xốc nổi, phạm đề xuất sai lầm.” Khanh Khanh xoay đầu bướng bỉnh nói.

Khanh Khanh nói vậy nhưng lòng đau nhói, cô trước đó chưa từng quên Lăng Duy Khiết, tuy thế nghĩ cho tới Lăng Duy Khiết lật lọng, nghĩ về đến kín mà cô đậy anh, cô cảm giác sợ hãi.

“Không, anh sẽ minh chứng cho em thấy, cuộc hôn nhân gia đình của bọn họ không yêu cầu sai lầm, Khanh Khanh, hãy mang lại nhau thời gian đi em.” Lăng Duy Khiết thả vali xuống rồi núm lấy vai Khanh Khanh.

“Đừng ráng thuyết phục tôi, tôi đã cân nhắc rồi, đối kháng từ chức đã và đang viết xong, ngóng vết thương của tớ lành hẳn, tôi sẽ quay về Italy.” Khanh Khanh hy vọng tỏ ra rét mướt lùng, nhưng đương đầu với một Lăng Duy Khiết dịu dàng êm ả đến vậy, cô không vờ vịt được.

“Anh quán triệt phép!” Lăng Duy Khiết vừa gắt lên đã nhận ra mình hơi to tiếng, bèn vội vã dịu giọng, “Bà xã, từ chức cũng được, tuy nhiên em ko được trở lại Italy, anh muốn giải thích với em chuyện hôm qua.”

Khanh Khanh ngạc nhiên nhìn Lăng Duy Khiết, cô đã mơ ư? Người đàn ông này làm sao vậy? ngày qua còn hung ác lắm cơ mà? Sao lúc này như biến thành một tín đồ khác vậy?

“Lăng Duy Khiết, anh đang mộng du kia à?” Khanh Khanh không nhịn được vỗ vỗ hai má Lăng Duy Khiết.

“Bà xã, anh nghiêm túc đấy, hôm qua anh ganh quá đề xuất đối xử không xuất sắc với em, em tha thứ đến anh nhé?” Lăng Duy Khiết vắt lấy tay Khanh Khanh, nói vô cùng thành khẩn.

Chuyện tình cảm, kẻ trong cuộc lù mù còn bạn ngoài cuộc vẫn thấy rõ. Lời Đoan Minh Dũng nói ngày hôm qua đã nhắc nhở anh. Nếu như Khanh Khanh về nước nhưng mà lâu vậy rồi cũng không quay trở lại Italy, điều đó chứng minh cô cùng James không hẳn người yêu.

Còn Đoan Minh Dũng nói bọn họ đã chia tay thì sẽ càng không thể. Nếu như họ từng là tình nhân thì không tồn tại chuyện phân chia tay hoàn thành vẫn nhắn tin nhắn rồi gọi smartphone vậy được. Lời Khanh Khanh nói là sự thật, bọn họ chỉ là bằng hữu đơn thuần, chỉ cần người nước ngoài nhiệt tình hơn fan trong nước thôi.

Lăng Duy Khiết suy nghĩ cả đêm bắt đầu hiểu được mọi chuyện, đó cũng là tại sao anh xuống nước cùng với Khanh Khanh. Ví như hai fan đó ko phải tình nhân của nhau thì anh càng quan yếu buông tha cô vợ xuất sắc như vậy được.

Xem thêm: Khi Âm Truyền Đến Tai Người, Bộ Phận Dao Động Giúp Ta Cảm Nhận Được Âm T

“Chỉ là tị thôi sao?” Tuy ngày hôm qua Khanh Khanh đã và đang đoán được, cơ mà nghe Lăng Duy Khiết thừa nhận, cô vẫn thấy ngọt ngào và lắng đọng trong lòng.

“Đúng vậy, cứ nghĩ đến sự việc em ở bên người bầy ông khác năm nay, lòng anh bừng bừng lửa giận, bà xã à, em tha thứ đến anh được không?” Lăng Duy Khiết đẩy vali ra, ôm Khanh Khanh tới chống khách.

“Vậy vào mấy năm ấy, anh không tương hỗ với cô gái nào không giống sao?” Khanh Khanh cúi đầu ngượng ngùng nói.

“Trong lòng anh, không có người đàn bà nào sánh bởi em cả, năm kia anh qua đơn vị em search em tuy nhiên em đã đi rồi, anh định tiếp tục tìm em nhưng lại trong nhà xảy ra chuyện buộc phải đành thôi. Tuy nhiên, từ lúc ấy mang đến bây giờ, anh luôn tin rằng em sẽ trở lại bên anh.” Anh ôm Khanh Khanh để lên trên ghế sofa, còn chăm nom lót đệm cho cô ngồi.

“Năm đó em ở khách hàng sạn chờ anh một tuần, chờ mãi mà không tồn tại tin gì của anh, anh rất có thể cho em biết chuyện gì đã xẩy ra không?” Đây là thắc mắc mà Khanh Khanh vẫn giữ trong tâm địa bao lâu nay.

Khanh Khanh luôn luôn mềm lòng, Lăng Duy Khiết xin lỗi làm cô quên sạch mát bách lưu ý đến ly hôn vào đầu, còn thân thiện chuyện năm đó.

“Năm ấy sau khi em bị anh trai em gửi đi, anh đã đi kiếm em nhưng lại họ cấm đoán anh vào. Đêm đó, khi anh về khách sạn thì biết tin bố anh nhập viện, thời hạn cũng không hề nhiều. Anh vốn định có em thuộc về cơ mà lúc kia quá gấp, xuyên đêm anh bôn ba trở về nhưng dù vậy cũng chỉ kịp chạm chán bố anh lần cuối…” hồi ức chuyện năm năm trước khiến khóe đôi mắt Lăng Duy Khiết ươn ướt.

“Em xin lỗi.” Khanh Khanh nghẹn ngào ôm lấy anh, thắc mắc bao lâu nay đã không còn, cô biết Lăng Duy Khiết không hẳn người vô tình mà, cô biết anh tốt nhất định có nỗi khổ riêng.

“Ngốc ạ, ai tránh khỏi sinh lão bệnh tử chứ. Anh xin lỗi bởi vì năm này đã bỏ em lại, em bao gồm hận anh không?” Lăng Duy Khiết nâng phương diện Khanh Khanh lên với hỏi.

Khanh Khanh rung lắc đầu, dù thế thì cô cũng không thích ở với Lăng Duy Khiết.

“Em chưa từng hận anh, đúng thật anh nói đấy, lần này em về là để tìm anh.” Khanh Khanh ngượng ngùng cúi đầu.

“Thật sao?” Lăng Duy Khiết kích động cụ lấy tay Khanh Khanh, bao nghi hoặc và tức bực trong lòng đều cất cánh sạch. Khanh Khanh trở về vày anh, vậy là đù rồi, còn vì chưng sao năm năm sau cô new quay về, anh tạm chưa ao ước biết.

“Em bất ngờ rằng anh lại biến hóa nhiều cho thế.” Khanh Khanh rút tay ra, mặt đỏ lựng.

Lăng Duy Khiết nói đùa, “Vậy em mê say anh bây chừ hơn hay cái brand name lôi thôi lốc thốc năm thời gian trước nào?”

“Đều là anh cả mà, có khác gì nhau đâu chứ.” Khanh Khanh đáp.

“Nói cũng phải, vk à, tiếng anh rất có thể ở thuộc em được chưa?” Lăng Duy Khiết đắc ý, Khanh Khanh của anh không phải như những người thiếu phụ khác, bọn họ chỉ mê mẩn tiền tài và bề ngoài của anh tôi, chỉ bao gồm Khanh Khanh là không giống như vậy.

Nghĩ mang đến cuộc gặp gỡ gỡ bất ngờ năm ấy, Lăng Duy Khiết thấy cảm hễ vô cùng. Anh nhìn vk yêu ngồi trước đôi mắt mà để ý đến miên man, ngạc nhiên Khanh Khanh lại hắt một gáo nước lạnh vào anh.

“Không được, anh là ông chủ, em là nhân viên, nếu ở cùng nhau có khả năng sẽ bị người ta dị nghị. Huống hồ nếu tín đồ ta biết anh đang kết hôn sẽ ảnh hưởng không tốt…” Khanh Khanh nghiêm túc nói.

“Nhưng em sinh hoạt đây một mình làm anh lo lắm, ngày hôm qua em đã trở nên thương vậy rồi, rủi mà có làm sao nữa thì anh đang đau lòng bị tiêu diệt mất.” Lăng Duy Khiết nói.

“Không được là ko được, anh là tổng giám đốc, ai dám nói anh chứ. Tuy thế em chỉ là 1 trong những nhà xây cất bé nhỏ dại thôi, mồm lưỡi tín đồ đời đáng sợ, trừ khi anh ước ao em rời khỏi nơi này.” Khanh Khanh bĩu môi có tác dụng nũng.

Thấy Khanh Khanh thẹn thùng, Lăng Duy Khiết thấy sướng cơ cả người, “ Vậy ít nhất em cũng phải kê anh gửi đón em.”

“Được, nhưng bây giờ anh yêu cầu về đi làm, em ước ao xin ngủ một tuần, vừa hóng vết yêu mến lành vừa nhân thời cơ về thăm cha mẹ em, mấy năm nay em chưa về thăm nhà.” Khanh Khanh gật đầu, cô ko từ chức nữa, nhưng lại xin ngủ thì vẫn nên xin.

Lăng Duy Khiết biết Khanh Khanh đề xuất về thăm cha mẹ thì căng thẳng mệt mỏi vô cùng, anh vẫn nhớ đơn vị họ Thẩm vẫn đối xử với anh cố nào, anh vô cùng rất không muốn gặp lại họ, tuy vậy Khanh Khanh muốn đi, anh buộc phải đi cùng cô, luôn thể thể tỏ rõ thân phận, “Anh về với em.”

Khanh Khanh nghe vậy thì nhấp lên xuống đầu, “Không nên đâu, em chỉ về viếng thăm chút thôi, nhằm họ còn chuẩn bị tâm lý nữa chứ.”

“Nhưng em…” Lăng Duy Khiết không tìm kiếm được nguyên nhân thích hòa hợp nào khác.

“Yên trọng tâm đi, một tuần sau em sẽ về công ty thao tác làm việc mà.” Khanh Khanh công ty động bao bọc lấy tay Lăng Duy Khiết nũng nịu.

Xem thêm: Nhạc Chuông Du Hành Khắp Thiên Hạ, (Live) Du Hành Khắp Thiên Hạ

“Anh nhằm Đoan Minh Dũng chuyển em về nhé, để một mình em đi vì vậy anh không lặng tâm, nhưng em còn đang bị thương, chẳng lẽ lại dày đặc trên xe cộ nữa?” Lăng Duy Khiết lựa lời nói, vất vả lắm hai người mới hòa thuận với nhau, anh không muốn quan hệ lại căng thẳng như dịp trước. Nhưng mà để cô về một mình, anh không im tâm, đành để Đoan Minh Dũng khổ cực một phen vậy.

“Cũng được, nhưng hôm nay anh vẫn đề xuất đi, khi nào em về sẽ call cho anh sau.”

Lăng Duy Khiết ôm Khanh Khanh, “Hôm nay anh nghỉ, ở trong nhà với em.”

“Không yêu cầu đâu, em hoàn toàn có thể tự quan tâm cho mình. Hôm qua anh sẽ không đi làm rồi, nay mới thứ sáu, nên đi chứ.” Khanh Khanh đẩy Lăng Duy Khiết ra bên ngoài cửa.