EM HÃY KỂ LẠI MỘT CÂU CHUYỆN VỀ MỘT NGƯỜI BIẾT TỰ CHỦ

     

Câu trả lời được đúng đắn chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc vấn đáp bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của bọn chúng tôi.

Bạn đang xem: Em hãy kể lại một câu chuyện về một người biết tự chủ


*

Lan - là bạn làm việc của tôi. Bên Lan khá là khó khăn nhưng bạn ấy lại học tập giỏi, các năm ngay lập tức là học viên nghèo thừa khó. Cơ mà không vì vậy mà chúng ta tự ti, Lan cực kỳ hòa đồng luôn luôn được bạn bè thaafy cô yêu thương quý. Sau giờ đồng hồ học, Lan thường giúp bà nội nhặt vỏ lon, vỏ chai để đưa theo bán. Gồm lần cô giáo gồm gọi các bạn đến cùng hỏi

" Lan, cô biết mái ấm gia đình em cực nhọc khăn, cho nên việc có sẽ miễn bớt cho em những khoản đóng trên lớp. Em cố kỉnh số chi phí này về để mua thuốc mang đến bà nhé"

Nhưng Lan nói rằng

" Đây là tiền nhưng mà em đi nhặt vỏ lon vỏ chai đi buôn bán để đóng góp tiền học, yêu cầu em sẽ không cầm về đâu ạ. Em tới trường nên cũng trở thành đóng loại khoản như chúng ta trong lớp."

Nghe được cuộc thì thầm của cô và bạn, em càng bái phục bạn hơn.


Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này nạm nào?


star

starstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstarstar
5
starstarstarstarstar
1 vote
GửiHủy


Chưa bao gồm nhómTrả lời138

Cám ơn

119


ad ơi, các bạn này bị khóa oan https://noithatvinhxuan.vn/thong-tin-ca-nhan/320133


Đăng nhập nhằm hỏi chi tiết


Chưa tất cả nhómTrả lời

306

Cám ơn

303


*

Một buổi sáng chủ nhật mùa thu, bầu trời cao trong xanh. Bên trên đường đi học về tôi bắt gặp một cậu bé ăn xin thân hình gầy guộc bên vệ đường. Tôi tiến lại hỏi:

– Cậu có vẻ đói lắm phải không?

Cậu bé trả lời:

Ừ mình vẫn rất đói. Từ qua đến giờ mình ko có gì cho vào bụng.

Nhìn cậu bé gương mặt hốc hác, thân hình ốm yêu xanh rớt tôi thấy thật tội nghiệp. Tôi bảo:

– Tớ có nửa cái bánh mì trong cặp nè. Cậu ăn tạm vậy nhé.

Nói rồi tôi mở cặp lấy mang đến cậu nửa chiếc bánh. Cậu cảm ơn rối rit và ăn ngấu nghiến. Tôi dẫn cậu về nhà và mời cậu cốc nước. Cậu đồng ý tới nhà uống nước. Uống nước chấm dứt cậu rời đi luôn.

Trong lúc gia đình tôi đang ăn uống trưa thì bỗng có tiếng gõ ngoài cửa lớn. Bố bảo tôi ra mở cửa. Tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu bé nghèo lúc sáng. Cậu nói:

– Mình nhặt được bọc tiền lớn ở gần cửa hàng tạp hóa, mình muốn đến đồn công an trả lại dẫu vậy xa quá, giúp mình với.

Xem thêm: Tập Đọc Lớp 4 Trang 164 - Tập Đọc: Rất Nhiều Mặt Trăng Lớp 4 Trang 164

Tôi nghe vậy liền bảo bạn chờ chút và vào gọi bố. Bố đưa chũng tôi đến đồn công an để giúp trả tiền. Thật may là tới chỗ lại gặp người mất tiền đến bao công an tìm giúp. Đó là một đôi tuổi teen xăm trổ đầy mình, vẻ mặt hầm hố. Họ thấy chúng tôi có tiền đến liền chạy lại. Người đàn ông nói:

– A trên đây rồi, đúng tiền của chúng tôi. Cảm ơn cháu.

Người phụ nữ mặt cạnh liền ôm lấy tiền không một lời cảm ơn. Rồi cô ấy rút ra vào ví tờ năm trăm ngàn đưa mang lại cậu bé nghèo:

– Ê nhóc, cô đến nhóc đấy.

Bạn hành khất nghèo lắc đầu ko nhận. Cô lại tiếp tục nói:

– Chẳng phải trên đời ai làm việc tốt cũng mong mỏi được hậu tạ tuyệt sao. Nhóc cầm lấy đi. Không phải ngại.

Ban nhỏ liền lắc đầu nói:

– không phải ai làm việc tốt cũng muốn được báo đáp đâu cô ạ. Cô nhầm rồi. Cháu nghèo dẫu vậy cũng có lòng tự trọng của riêng biệt mình.

Xem thêm: Thông Tin Tuyển Sinh Trường Đại Học Luật Hà Nội Năm 2022, Đại Học Luật Hà Nội

Nói rồi cậu bé chào tạm biệt tôi và bố rồi lặng lẽ rời đi. Mọi người bao bọc nhìn theo cậu bé, suy nghĩ. Tôi cũng nhìn theo cậu với một ảnh mắt đầy ngưỡng mộ. Tôi nhớ đến câu tục ngữ bố dạy mình. “Đói đến sạch, rách mang đến thơm”.