Những Người Con Gái Đi Ngang Đời Tôi

     

Tôi thân quen em trong một đợt đi nhậu cùng ban ngành – em là tiếp viên ở quán bia đó, yêu cầu nói thứ 1 tiên gặp gỡ em đã khiến cho tôi xao xuyến. Rồi sau đó, tôi thường đến quán nhậu này hơn, mục tiêu cũng vày muốn chạm mặt em nhưng thôi. Rồi thời gian cứ ráng trôi đi, cảm xúc em và tôi ngày càng gắn bó hơn. Mọi buổi cà phê, đều lần bữa sáng cùng nhau có lẽ đã tạo cho tình cảm của chúng tôi bền chặt hơn.

Bạn đang xem: Những người con gái đi ngang đời tôi

Hơn ai hết tôi biết rằng tình cảm của bản thân giành mang đến em cũng chỉ là thoáng qua, là qua đường mà lại thôi vì hiện tại tôi đã gồm mái ấm gia đình, một người vợ hiền cùng đứa con ngoan. Em cũng biết như thế, nhiều lúc cà phê cùng với em, tuy cười nói rộn ràng tấp nập nhưng tôi biết em vẫn khôn xiết buồn, bi thảm vì lý do tôi và em lại chạm mặt nhau trong yếu tố hoàn cảnh này như thế. Lòng dặn lòng chớ mang xấu số đến cho người phụ nàng mình yêu, chính vì vậy nhiều lúc mong ôm em thật chặt vào lòng mà không đủ can đảm bày tỏ.

Rồi mang đến một ngày tôi cũng đến quán bia như thường xuyên lệ, cũng chạm mặt em và truyện trò linh tinh. Khi mọi người đã ngà ngà say cùng cuộc nhậu cũng chuẩn bị tàn. Tôi hy vọng nán lại chuyện trò cùng em lát nữa cần để bằng hữu về trước. Ra trước quán điện thoại tư vấn 2 ly coffe đen quen thuộc (em phù hợp uống cafe đen giống như mình) hóng em không còn ca để có thể nói hết một lần, mong mỏi là em vẫn hiểu và sẽ thông cảm cho tôi. Nhìn hầu hết giọt coffe chảy mà lừng chừng rồi đã nói cùng với em như vậy nào, nói như thế nào để em đọc và xong xuôi tình cảm lề mề trộm chũm này. Lan man để ý đến em đến lúc nào không hay. Ngồi xuống thật vơi nhàng bên tôi.

Em hỏi: từ bây giờ anh có tâm sự xuất xắc sao mà thấy anh buồn thế?

Mình: không có gì đâu em, chỉ vài việc doanh nghiệp thôi.

*

Em: núm muộn rồi mà chờ em có vấn đề gì sao, không về sớm để vợ khỏi lo à.

Mình: Ừ thì muốn nói chuyện với em lát, cùng với lại bà xã anh đưa bé về ngoại đùa rồi

Em mỉm cười nhí nhảnh với nói: Thế tối nay không có bất kì ai ôm ngủ sao?

Mình: Thì ôm em cũng rất được mà.

Nói hoàn thành mình biết vẫn lỡ lời, quen em trường đoản cú đó đến thời điểm này thấm thoắt cũng hơn hai tháng rồi, cho ôm em tôi cũng không dám, tự nhiên và thoải mái nay lại lỡ lời như thế.

Em cười bi thiết và nói: Em làm cái gi có phúc phận kia hả anh? Anh cũng biết là em khôn cùng thích anh nhưng do anh vẫn có gia đình vả lại em biết anh là người đàn ông giỏi nên em không muốn chen ngang vào cuộc sống thường ngày của anh như vậy mà.

Mình: Anh xin lỗi, anh lỡ lời. Anh biết em là thiếu nữ tốt, anh cũng đã có gia đình, cứ vậy này mãi thì chuyện tình cảm của mình cũng trở thành chẳng trở về đâu. Tuy vậy không thổ lộ nhưng cảm tình anh cùng em dành cho nhau ra sao anh với em hồ hết biết bởi vì vậy buộc phải anh nghĩ bản thân biết chũm là được rồi. Anh mong sau đây em sẽ tìm kiếm được một người đàn ông tốt hơn anh để hoàn toàn có thể nương tựa cùng sống niềm hạnh phúc đến suốt cuộc đời này. Anh xin lỗi em siêu nhiều.

Em khóc với tôi cũng khóc, lần thứ hai tôi khóc vì một người phụ nữ tôi yêu – nói cách khác là vậy.

Đang miên man theo dòng xem xét thì điện thoại em reo: “Có ai từng yêu nhưng không buồn bã một lần, gồm ai từng yêu thương mà trước đó chưa từng khóc…” Em nghe điện thoại xong xuôi và quay trở lại nói:

Em: Đêm nay anh chở em về nhé, bạn em mượn xe đi chơi nên không về kịp để đón em.

Bạn đang đọc truyện sex trên web: TruyenTv.net

Gọi tính tiền và ra xe chở em về. Lên xe em ôm mình thật chặt, chắc hẳn rằng em sẽ khóc thì phải. Trong lòng cảm thấy thiệt buồn, cũng chả biết nói gì cùng với em trong hôm nay nên đành lặng ngắt vậy. Rồi cũng tới chống em, em open và bảo bản thân vào chơi. Suy nghĩ bụng ko vào tuy thế thôi vậy, dù sao sau tối nay tôi cũng không nên gặp em nữa. Vào nói chuyện tí rồi đi về cũng được mà. Vừa vào chống em vẫn chốt cữa và đè bản thân ra hôn ngấu nghiến, hôn như chưa lúc nào được hôn ấy, cảm giác đè nén suốt hai tháng qua trong mình cũng trỗi dậy, lý trí đã bị tình cảm chia phối khi lần thứ nhất gần gũi em như thế này, mình cũng quên mất đi bản thân bản thân là ai, vì sao lại gắng này nữa, hiện thời cảm xúc của bạn dạng thân đã đem đi hết lý trí rồi.

Thế rồi, từng nút áo em cũng khá được cởi ra, quần áo của mình cũng nhanh lẹ bị quăng quật bỏ. Hai đứa dấn thân nhau như hai bé thiêu thân trù trừ sẽ nỗ lực nào. Rồi bờ môi, bầu ngực của em gấp rút bị mình chiếm phần lĩnh, giờ em rên khẽ lên từng hồi tạo nên mình không thể dừng lại được.

Xem thêm: Unit 1: What Is Your Address Trả Lời Là My Address Ko Có Is Được Ko

Em kéo bản thân lên cùng bảo: cho vô đi anh ơi, em mong mỏi anh là người đầu tiên em trao tấm thân này

Mình: Em có ân hận hận không khi anh sẽ không ngại được gì mang đến em sau này?

Em: Em yêu anh, em chỉ nên biết có gắng thôi, em sẽ trao thân cho những người nào em yêu thương nhất, cấp tốc đi anh, em chịu hết nổi nữa rồi.

Mình thiệt sự cũng không thể chịu được nữa. Lập cập đưa vào như lời em nói, nhẹ nhàng, dịu nhàng, cố gắng rồi cô nhỏ bé của em cũng cấp tốc chóng bao phủ lấy hết thằng bé bỏng của anh. Nhấp nhẹ, nhấp nhẹ cho em vơi ít hơn cái nhức thể xác để đem về niềm vui hưng phấn tột cùng. Một vài phút trôi qua và tôi cũng thấm mệt. Em vẫn rên lên từng chập, ánh nhìn vui sướng hiện thị rõ trên khuôn phương diện của em.

Mình bảo: Em lên phía trên nhé

Em cười: Em lần chần làm cầm nào hết

Mình: Thì em cứ ngồi lên rồi lún thôi mà.

Từng nhịp nhún nhảy đầm của em làm cho mình như tê dại, tuy không sành sỏi tuy nhiên càng có tác dụng mình có xúc cảm yêu em hơn, cảm hứng dâng trào, chịu không nổi nữa

Mình bảo: Thôi anh ra nhé, lát nữa anh đền cho em sau.

Em cười cợt hiền bảo: Vâng anh ra đi, em cũng mệt lắm rồi.

Rồi từng nhịp từng lần tuôn trào, một xúc cảm thật tuyệt đối với người mình yêu thương thương, đè em xuống hôn em thiệt chậm.

Mình: Cảm ơn em về tất cả những gì em đã dành riêng cho anh.

Em: Em sẽ nói rồi, anh là tín đồ em yêu tốt nhất mà. Cho dù sau này có chuyện gì đi chăng nữa, anh vẫn vẫn mãi là người em yêu nhất.

Xem thêm: Cuộc Đời Tình Duyên Của Hồ Xuân Hương, Khái Quát Về Cuộc Đời Và Sự Nghiệp

Ôm em vào lòng, cảm giác như vẫn tồn tại quanh đây. Ra quyết định đêm nay đang ở mặt em cùng giành trọn đêm nay để mang về hạnh phúc mang lại em với phần lớn gì anh có được

Dắt xe vào phòng, đi tắm rửa và ôm em ngủ, mùi phụ nữ trinh nguyên cộng với mùi sữa rửa ráy thơm dịu làm sao. Có thể anh vẫn sai lúc làm điều này nhưng thật sự anh đến với em ko phải là sự việc lợi dụng về thể xác. Với chỉ có em bắt đầu hiểu anh nhất cơ mà thôi. Ôm em trong lòng, trọng điểm sự những dự tính về tương lai, anh càng thêm quý trọng em hơn bởi vì câu nói: “Tất cả là do em từ nguyện, em không xay anh nên có nhiệm vụ gì cả trong việc này, anh hãy sống xuất sắc và có trách nhiệm với mái ấm gia đình hơn, hãy xem em như là một kỉ niệm đẹp mà lại thôi”.

Và cho đến giờ, đã hơn ba tháng ko liên lạc được cùng với em, nhiều lúc gọi đến em em cũng ko nghe máy, em chỉ nhắn tin nói rằng em vẫn khỏe, vẫn có người yêu rồi và mong muốn anh hãy tập quên em đi giống như em đang tập quên anh vậy. Giờ đồng hồ ngồi viết lại phần đa dòng này, thật sự rất bi tráng và ghi nhớ em nhiều lắm. Nếu em hiểu được hầu hết dòng này, chỉ đến anh nói một điều: “Cảm ơn em nhiều lắm, người con gái đã đi ngang đời tôi”— không còn —