Truyện Hứa Nhan Em Chạy Đâu Cho Thoát

     
Dì Hứa bắt tay vào chuẩn bị nấu ăn, hứa Nhan cũng đứng ở bên cạnh giúp nhặt rau, áo tay dài theo đụng tác của cô cọ xát lên vệt thương khiến cô khá đau, chợt phân biệt sáng nay gấp gáp chạy cho chỗ này, còn còn chưa kịp bôi thuốc. Cũng phân vân là Phỉ Ngạo đắp vật gì lên cánh tay cô mà sáng nay tỉnh dậy, vệt thương liền giỏi hơn rất nhiều.Thấy cô cứ nhìn chăm bẳm tay mình, hẹn Vân tinh tế và sắc sảo hỏi:“Chị làm thế nào thế? có cần em phụ không?”“Không sao, chỉ cần chị có chút khó khăn chịu, em tới góp dì đi.”Hứa Nhan mỉm cười, đem câu hỏi giao lại đến cô em gái nhỏ, tiếp nối ở cạnh bên trò chuyện thuộc nó.Phòng khách hàng của căn nhà này vốn không rộng lắm, bởi vì vậy nhị người lũ ông to lớn vừa ngồi vào, liền lộ ra vẻ chật chội. Phỉ Ngạo quan sát bàn trà, không tồn tại ý định mở miệng. Tín đồ trước mặt anh nắm rõ Hứa Nhan hơn anh nhiều, cũng là người mà cô ấy tin tưởng. Điều này khiến anh cảm thấy rất thất bại, bất quá, từ hôm nay trở đi, anh sẽ bước đầu bồi dưỡng cảm tình với hẹn Nhan, để về sau cô rất có thể ỷ lại vào anh mà chưa hẳn nhờ đến việc trợ góp của bất cứ ai khác!Phỉ Ngạo bắt chéo chân, góc nhìn sắc bén chú ý người bầy ông khoác áo sơ mi black đối diện. Lâm Dương ko chút yếu thế, quan sát sâu vào trong mắt anh:“Hứa Nhan tra cứu tôi, mượn hai mươi nghìn đô, anh gồm biết không?”Nhìn thấy dòng nhăn ngươi không rõ ràng của anh ta, Lâm Dương hừ một tiếng:“Ngay cả việc vợ mình bị tín đồ ta uy hà hiếp anh cũng không biết?”“Cô ấy không nói với tôi.”Phỉ Ngạo nhan sắc mặt âm trầm lạnh lẽo nhìn người lũ ông đối diện. Anh trái thật không biết, chính vì sáng nay cần đến doanh nghiệp xem xét báo cáo, còn còn chưa kịp họp xong xuôi thì Chu cai quản gia liền call điện nói mang lại anh là thể hiện thái độ lúc rời đi của hứa hẹn Nhan không nên lắm. Anh nghe hoàn thành tức tốc chạy mang đến đây, làm gì có thời hạn điều tra?“Hai mươi ngàn đô? Tôi đang trả mang lại cậu.” Anh quan tâm đến xong, thong thả nhạt nói.Lâm Dương không vui quan sát anh:“Cô ấy xẩy ra chuyện lập tức tìm về tôi cơ mà không dám phụ thuộc vào anh, anh nói, làm ông chồng như vậy gồm phải cực kỳ thất bại?”Phỉ Ngạo không giận chút nào, đùng một phát cong môi mỉm cười nhạt: “A, cậu vẫn biết tôi là chồng cô ấy?”Lâm Dương nghe chấm dứt chỉ thấy vô cùng cạnh tranh chịu, hắn chê bai anh ta làm ông xã thất bại, còn hắn thì sao? tức thì cả thời cơ để cho với hẹn Nhan cũng ko có! Nhưng, hắn vẫn đề nghị nói:“Nếu anh không nghiền buộc hứa Nhan cam kết giấy kết hôn, cô ấy sẽ trở thành vk của anh sao? Căn phiên bản là anh cần sử dụng tiền vũ nhục cô ấy!”“Từ hiện thời sẽ không giống như vậy nữa.”Phỉ Ngạo trước đây từng coi thường phụ nữ, bầy họ chỉ quan sát chằm chặp vào anh vì mong mỏi cái mỹ danh con dâu đơn vị họ Phỉ xuất xắc bà nhà của DINOZ mà thôi. Mấy năm qua ai tiếp cận anh mà không tồn tại ý đồ? Thậm chí rất nhiều người còn dám đụng tay động chân, quăng quật thuốc kích dục cho anh, chỉ để đổi mang một chút suôn sẻ trên con phố trở thành phụng hoàng của mình. Nếu hoàn toàn có thể mang thai, như vậy, lão phụ vương đang muốn có cháu của anh sẽ cho lũ họ danh phận. Mà sát bên luôn mở ra một đám đàn bà lúc nào thì cũng tìm phương pháp tính kế anh, anh không coi thường thường lũ họ cũng ko được. Hai người đều duy trì im lặng, chìm vào trong cân nhắc riêng, ko nói câu làm sao nữa.


Bạn đang xem: Truyện hứa nhan em chạy đâu cho thoát


Xem thêm: Kỹ Thuật Chạy Ngắn Cự Ly Ngắn Là, Các Giai Đoạn Trong Chạy Ngắn



Xem thêm: Cách Tính Tăng Giảm Phần Trăm (%) Giá Tiền, Lợi Nhuận, Thuế Và Chiết Khấu

Đợi một lát, nồi lẩu thái cay cũng khá được mang lên. Dì Hứa khôn xiết phấn khích, liên tục hỏi thăm Phỉ Ngạo, còn dặn dò anh âu yếm Hứa Nhan cẩn thận.“Hứa Nhan nhà dì ấy, tính cách rất là tương đối khó chiều, một lúc giận lên thì hiếm bao gồm ai dỗ được. May mà bình thường nó hiếm khi nổi giận. A đúng rồi, trường hợp có tín đồ giành đồ ăn của nó, nó liền cáu gắt cho xem. Rất lâu rồi còn đánh người ta vày dám đơ kẹo của nó!”“Dì, chớ nói nữa.”Hứa Nhan xấu hổ hy vọng che mặt, sao lại sở hữu người đi nói xấu con cháu gái của bản thân như vậy chứ? Vả lại trước đó cô còn bé dại không đọc chuyện, cho nên vì vậy mới rất có thể vì thức ăn uống mà đánh nhau với người khác, bây chừ đã lớn rồi!“Cháu sẽ chăm chú cô ấy nhiều hơn.”Phỉ Ngạo thấy hứa Nhan gắp thức ăn nhưng bị hụt liên tiếp hai lần, liền rước mực gắp vào trong bát của cô, có vẻ như rất săn sóc. Lâm Dương ngồi sinh hoạt đó, sắc mặt cực kỳ kém. Rất có thể là bởi vì hắn quá mức vắng lặng khiến cho những người khác chú ý, hẹn Vân đành gắp miếng cá vào chén bát hắn, suỵt suỵt nhỏ giọng nói:“Anh nạp năng lượng đi, đừng tất cả làm phương diện lạnh như vậy nữa.”Lâm Dương cũng phát hiện nay mọi người đang quan sát mình, vội vàng ho khan rồi rước lại bình tĩnh, cũng mỉm cười nói với hẹn Vân mấy câu.Ăn uống xong, hứa Nhan còn ao ước ở nghịch với dì và em một lát, mà lại Phỉ Ngạo lại vậy cổ tay cô, phương pháp một lớp vải mỏng, cô vẫn cảm thấy được da thịt ấm nóng của anh.“Anh chuyển em về.”“Tôi…”“Không buộc phải bị nhức sao?”Không hóng Hứa Nhan nói thêm lời nào, anh đã chỉ rõ cảm xúc hiện trên của cô. Trong bữa ăn, anh phát hiện tay cô thỉnh thoảng tương đối run, còn thường xuyên cố nữa, vết thương đang lại nặng nề thêm, nói ko chừng còn giữ lại sẹo sâuAnh ta xem xét chi tiết bé dại như vậy sao? hứa hẹn Nhan cúi đầu, không muốn để bạn dạng thân chìm vào vào sự ôn nhu bất ngờ của anh.Lâm Dương nghĩ đến sự việc chuyển nhà của dì Hứa, thấy sắp phải đi, liền đến cô một lời bảo đảm: “Chuyện cậu nhờ, tớ sẽ kết thúc trong ngày mai.”“Được vậy thì giỏi quá, cảm ơn cậu.”Hứa Nhan bị Phỉ Ngạo quan sát chằm chằm, không thể làm những gì hơn là chào thân ái mọi người, ngoan ngoãn theo anh. Dịp Phỉ Ngạo open xe cho cô, cô có cảm xúc như bản thân đang gặp gỡ ảo giác, bên cạnh đó anh ta trở nên dịu dàng êm ả hơn một ít so với trước đây?Cô ngồi xuống, nhìn cái xe mình lái đến còn nằm phía trước, chỉ tay nói; “Tôi đi thuộc anh vắt này, còn nó thì sao?”“Anh sẽ cho những người lái về, không yêu cầu lo.”Hứa Nhan nghe anh đáp, kéo dãn dài giọng “à” một tiếng, cũng không biết nói gì nữa.“Số chi phí em mượn Lâm Dương, anh đã cho những người trả lại rồi.”“Tôi vốn không muốn thiếu nợ anh thêm nữa!” hẹn Nhan nhăn mày.“Tiền của anh, cũng là của em, không buộc phải trả.”Từng câu từng chữ của anh đầy đủ nhẹ bẫng không biểu thị chút cảm giác nào, tuy thế lại tạo nên cô ngây fan thật lâu. Anh nói mẫu gì? Cô không tưởng lầm đâu nhỉ?Phỉ Ngạo chậm rì rì không khởi cồn xe, nghiêng người sang ở bên cạnh cài dây an toàn cho cô, cơ thể anh thơm hương thơm cà phê, rất dễ khiến cho nghiện. Cô hít một hơi, im lặng nhằm anh góp mình.Làm xong, anh lại kéo cổ tay cô, cảnh giác đem tay áo xắn lên, thấy vết phỏng sưng đỏ rối tinh rối mù, lông mày nhíu lại:“Em lừng khừng đau sao?”Hứa Nhan mở to đôi mắt trắng đen cụ thể nhìn anh, mím mím môi: “Phỉ Ngạo, rốt cục anh mong thế nào? Đột nhiên dịu dàng với tôi như vậy, là gồm mưu đồ vật sao? Thật khó khăn hiểu, bạn anh yêu cuối cùng đã quay lại tìm anh, vì sao còn dây dưa không rõ với tôi?”Ngay cơ hội cô hạ quyết trọng tâm không xem xét anh nữa, anh lại khiêu vũ ra vấn vít cô, đúng là một người bọn ông đáng ghét.Phỉ Ngạo thả tay cô ra, ngước mắt đối diện với khuôn mặt nhỏ tuổi xinh của cô, môi mỏng mảnh hơi cong lên:“Anh phát hiện mình không còn yêu Giai Kỳ nữa, phải làm thế nào đây?”Ánh mắt của anh thật bình tĩnh, mặc dù lời nói mang theo ý cười cợt cợt, nhưng lại cô biết anh đang rất nghiêm túc. Ko yêu nữa? cảm tình cất giấu trong tâm địa suốt mấy năm trời, sao rất có thể dùng thể hiện thái độ hời hợt như vậy để trả lời chứ?“Thật ra từ bỏ hôm qua, anh vẫn hiểu được thứ bạn muốn rồi.”Phỉ Ngạo đưa mặt lại gần, chóp mũi cơ hồ đụng đến mũi cô, để cho ai đó cứng tín đồ lui trong tương lai một chút, câu tiếp theo sau thoát thoát khỏi miệng anh càng tạo nên đầu óc cô trở đề xuất mơ hồ. Anh quan sát cô thiệt lâu, bỗng dưng cười nói:“Hứa Nhan, hiện tại, em mới chính là vợ anh.”Bạn đang đọc truyện tại NetTruyen.com.vn